Không thể mang theo nỗi buồn ra biển
Hàng triệu năm rồi sóng cứ hát hồn nhiên
Mọi tư lợi đeo bám đời thường
giờ đây thành bé nhỏ
Nghĩa lý gì, chỉ gịot nước đại dương!
Chân trời thẳng chỉ một đọan trường
Nối tiếp liên miên nét cong mới hiện
Đi trên biển ngỡ mình trong tâm trụ
Và biển tròn theo một vòng com – pa
Bền bỉ lao cùng bất tận thời gian
Trùng khơi ồn ào và cũng biết chiều thinh lặng
Biển giữ trong lòng bao tầng bí ẩn
Nào những thế tình trầm tích hóa ngọc trai
Những bá vương ôm hận
hóa sóng bạc đầu gào thét…
Ngàn năm sau cũng chỉ biển hay thôi.
Ở biển, tình người không rạch ròi,
không có phân chia
Nước biển Đông, Tây hòa vào nhau
tạo thành “Thế giới phẳng”
Như anh và em lần đầu trao ánh mắt
Đã dậy rồi… lớp lớp sóng trùng khơi!
Trường Sa 4 - 2009